Mình đã trở lại Paris sau chuyến hành trình Châu Âu ngắn ngày...Ngồi trên chuyến bay trở về Paris bỗng giật mình nhìn lại chuyến "đi bụi" của mình tới những vùng đất lạ, chợt nhận ra sao mình đi nhanh quá, qua mấy thành phố một cái vèo...?! Mình nhận ra rằng cân bằng giữa việc muốn kiếm thêm nhiều thông tin về lịch sử, văn hóa,...với những giây phút chợt dừng lại ngắm nhìn thiên hạ thì quả thật không dễ chút nào. Thôi đành chấp nhận chuyến đi này như là một sự thỏa mãn việc thèm đi chơi của mình quá đỗi!! :-)
Ngày trở về, Paris lại mưa...Tâm trạng của ngày quay lại rất vui, có 1 cái gì đó rất lạ đang diễn ra trong mình, hình như mình "yêu" Paris mất rồi...?! (dùng từ yêu đúng không nhỉ?!) Vì người ta thường ví tình yêu được đo bằng nỗi nhớ mà. Còn mình rõ ràng là hiện giờ đang rất nhớ Paris....Giống như cảm giác của 1 người đi xa nay trở về thăm người yêu vậy đó! Nghĩ cũng lạ, mình đã ở đây được bao lâu đâu, chỉ được khoảng hơn 10 ngày thôi...Nhưng sao mình bỗng nhớ...con hẻm nhỏ "vô danh" ở khu Irael với hoa được trồng hai bên lối đi, nhớ đến con đường đến trường hằng ngày của em Lân mà chợt nghĩ nhất định mình sẽ lại "tình nguyện" đi trên con đường đó 1 lần nữa trước khi tạm biệt nơi này, nhớ tới những bức ảnh chụp trên những cây cầu bắc qua sông Seine, nhớ tới cảnh tấp nập trên line M6 vào giờ cao điểm, nhớ tới cái tiệm bánh mì nhỏ của dì, nhớ tới vườn Luxembourg đầy người phơi nắng,...:-))
Xuống sân bay nhìn khung cảnh xung quanh với cái nhìn thân thiện, tự mỉm cười 1 cái rồi âm thầm kéo hành lý lên xe buýt về lại trạm khởi đầu của chuyến đi - Opera. Ngồi trên xe buýt về lại thành phố, mình "nhấm nháp" lại từng chặng đường đã đi qua, "hồi tưởng" lại những điều hay ho mà mình đã có được trong chuyến đi "có một không hai" này...
Trong vòng chỉ có gần 1 tuần ngắn ngủi, mình đi đến 2 trong số 5 thành phố nên đến nhất của Ý là Rome cổ kính & Venice quyến rũ cộng với 1 thành phố điển hình cho Châu Âu kiểu mới – Vienne. Sau chuyến xuất ngoại đến Châu Âu này, mình “dằn túi” bằng những trải nghiệm thú vị nhưng không kém phần ngọt ngào và cả những kinh nghiệm “xương máu” về cách đặt guesthouse, cách vận chuyển từ thành phố này sang thành phố khác, cách lựa chọn các phương tiện du lịch nào tối ưu nhất, hay ít nhất là cách sắp xếp thời gian và địa điểm để đi được nhiều nhất có thể. Một tuần mình lưu lạc giang hồ “hiểm ác” với những phòng trọ bình dân ở cùng người lạ, những bữa ăn hơi sang sang với hambuger và cono của MacDonal, những buổi tối lang thang ngắm city by night, hoặc có lúc bị lạc đường trở về phòng trọ phải chạy trối chết qua 1 con đường vắng hay mặt mày tái xanh tái mét khi bắt gặp 1 đôi nam nữ đang âu yếm…trong đêm tối,…và còn nhiều nữa những lần tâm trạng bị “down” khi lang thang tìm đường. Có 1 người bạn cũ khi hay tin mình đi du lịch đã “khen” mình: “Thiệt không thấy ai tuổi trẻ tài cao mà giàu có như bà…đợi đến năm 40 tuổi rồi hả đi du lịch với ông xã…!”. Không phải vì muốn có cảm giác được đi du lịch Châu Âu hay là được đặt chân tới những thành phố nổi tiếng mà mình nhất định phải quảy gánh lên đường cho bằng được. Còn về patner thì lại càng không nói trước được biết đâu tới lúc đó vẫn không có ai thì sao?! Với lại partner trong số việc đôi khi thực sự không cần thiết, thậm chí còn phiền toái nữa…Mình đi vì 1 lý do đơn giản hơn nhiều đó chính là vì muốn trải qua những giờ phút tuyệt vời nhất mà mình biết chắc chắn trong suốt cuộc đời sẽ không bao giờ khoảnh khắc đó quay lại lần nữa. Mình có thể ăn uống đạm bạc, ngủ bờ ngủ bụi, chi tiêu “bủn xỉn” với mục đích duy nhất là muốn đi được càng nhiều càng tốt. Càng “lăn lóc” nhiều bao nhiêu người ta sẽ có nhiều những trải nghiệm quý giá bấy nhiêu, và sẽ có nhiều thứ để chia sẻ hơn. Mình không mong được truyền lại cho mọi người cái sự “ham chơi” và thú chu du lonely của mình, nhưng ít nhất mình có thể chuyển tới 1 thông điệp “khi thiếu ít tiền con người ta vẫn có thể sống tốt được, ăn ít đi 1 bữa con người ta cũng không thể ốm đi, nhưng nếu bỏ lỡ đi một cơ hội để chạm tay tới một điều tuyệt vời thì sẽ không bao giờ cơ hội tới lần thứ hai với bạn nữa. Vì sống là không chờ đợi mà...Vậy thì tại sao lại không dành cho chính mình khoảnh khắc “được dấn thân” tuyệt vời mà mình có cơ hội thực hiện được?!
Sao tự nhiên mình nói hay vậy ta?! Chắc tại đang vui nên cao hứng quá :-)...Xe buýt đã bắt đầu tiến vào trung tâm Paris rồi, trời hình như cũng tạnh mưa rồi thì phải...Tự hứa là sẽ dành cho chính mình 2 ngày cuối tuần cuối cùng thật ấn tượng ở Paris...
Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009
Paris - ngày trở lại
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
