My birthday!!! Mình không bao giờ muốn mọi người nhớ đến ngày này, bởi vì mình hiếm khi nào nhớ ngày sinh nhật của người khác lắm. Thế nhưng, mọi người vẫn nhớ và chúc mừng...Xin chân thành đa tạ những lời chúc & và trên hết là sự quan tâm của mọi người dành cho mình!
Trước đó dù đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng là lúc nào cũng sẽ có sự cố xảy ra... nhưng không ngờ là sự cố xảy ra với mật độ thường xuyên & liên tục đến vậy! Tuần trước là 1 vài biến cố nho nhỏ cộng với 1 vài chuyện pending hơi to to... Vài ngày trước lại là 1 sự vụ có liên quan đến my boss đến nỗi phải triệu tập ngay internal meeting kéo dài đến quá giờ trưa. Đã tự an ủi mình là mọi thứ sẽ okie sau ngày 19, nhưng món bò kho mẹ nấu cho mọi người nhân dịp sinh nhật lại làm cả văn phòng bị "ngộ độc" cấp độ nhẹ vào ngày 20! Vô cùng xin lỗi các đại tỷ tỷ!!!
Vì để được thưởng thức món ấy, trước đó mình đã hành hạ cả 1 series những người thân yêu khác... mẹ thì nấu, chị thì mang lên SG, em thì chở vào tận văn phòng, bạn UY thì mang lên tận nơi,.... Vấn đề xảy ra không phải ở khâu nấu nướng, vì cả nhà sau đó vẫn ăn bình thường. Chắc là ở khâu vận chuyển đường xa... Vẫn được an ủi là lúc ăn thì ngon vô cùng....!
I can't say more... All is because of me. It's too late to apologize...
Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009
Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009
Múa rối.....trên bờ.......
Công việc nhiều lúc làm cho người ta tự thấy mình như một con rối, và boss là người điều khiển rối muốn nó múa may quay cuồng thế nào cũng được. Nhảy cha cha hay slow, hiền lành hay dữ tợn, vui vẻ hay bí xị...đều là do người điều khiển quyết định. Càng nghĩ càng thấy thương cho thân phận mình dưới lốt 1 con rối quá chừng chừng...
Lúc đầu trước khi thay đổi công việc ở vị trí mới, mình đã từng suy nghĩ rất nhiều và mong muốn được làm ở đúng nơi mà mình muốn. Nhưng đến giờ, sau khi đã trải qua ko ít những lần "lên cơn đau tim" vì những suy nghĩ và quyết định ko giống ai cộng với cái thái độ "quăng cục lơ" to đùng của boss...thì mình đang tự hỏi đây quả thật là công việc mình mong muốn làm bấy lâu nay hay sao?! Quá sức mệt mỏi vì lúc nào cũng bị đưa vào thế kẹt, ko la được tiếng nào, ko thể làm gì khác hơn được mà cũng ko đủ thời gian để dằn mặt nữa...Tại sao con người ta lại có thể lật lọng thế nhỉ? Mà lại là 1 người ở đẳng cấp đáng lẽ phải nhìn nhận vấn đề ở tầm vóc khác chứ? Đúng là đã đi làm thì phải chấp nhận việc xem mình là 1 con rối, đã nhiều lần tự trấn an chính mình vì điều đó rồi, nhưng quả thật lần này quá sức chịu đựng của mình rồi. Nói 2 lời là 1 việc mà xưa nay mình ghét cay cay ghét đắng, thế mà bây giờ lại phải uốn 7 tấc lưỡi để nói đi xong rồi nói lại, confirm xong rồi lại cancel, vừa gọi điện thoại nói "no" xong, lại quay ra nói "yes",...tất cả chỉ trong chớp mắt. Nhục chịu ko nổi! Tự mình nhìn thấy mình còn ko giống ai nữa là... Ước gì mình trốn được xuống đất thì hay biết mấy... Thêm 1 điều nữa, mình rất ghét dính dáng đến money, vì nó rất nhạy cảm...Vậy mà bây giờ lại cũng phải vật vã suy nghĩ ra những lý do hợp lý để giải thích cho 1 sự việc vô cùng bất hợp lý. Lại còn phải chấp nhận xin lỗi rối rít mà chẳng biết rốt cuộc mình làm sai ở chỗ nào nữa?! Mà bất hạnh thay cho chính mình là phải face to face với chính con người tự cho mình có quyền phủ quyết đó mỗi ngày. Đã xông thẳng vào phòng và hỏi rằng ông đang nghĩ gì trong đầu mà chờ đến last minute lại thay đổi thế kia? Đó ko phải là hành động của 1 gentleman...At least ông cũng phải rõ ràng ngay từ khi bắt đầu chứ? Có đâu bây giờ ông lại trở chứng thế thì ai mà chịu được?!
Bất cứ thái độ nóng giận hay tức tối của người khác như thế nào mình cũng đều chịu đựng được, thậm chí kể cả những yêu cầu vô lý, ngoại trừ thái độ vô trách nhiệm kiểu như là "mọi việc là như vậy đó, nếu làm được thì làm ko làm được thì thôi!" thì mình nổi điên vô cùng...
....Một tuần "khốn khổ" vẫn đang chậm chạp trôi qua! Và mình thì vẫn cứ phải lết theo mỗi ngày, và ko biết điều bất hạnh gì nữa đang đợi mình ở phía trước?!!! Ko biết có còn đủ sức để "đi đến 1 nơi tuyệt diệu xa xôi nào đó có đáp án của mọi thắc mắc..." hay ko nữa?! Chỉ biết là giờ mình đuối vô cùng rồi, bạn ơi!
Lúc đầu trước khi thay đổi công việc ở vị trí mới, mình đã từng suy nghĩ rất nhiều và mong muốn được làm ở đúng nơi mà mình muốn. Nhưng đến giờ, sau khi đã trải qua ko ít những lần "lên cơn đau tim" vì những suy nghĩ và quyết định ko giống ai cộng với cái thái độ "quăng cục lơ" to đùng của boss...thì mình đang tự hỏi đây quả thật là công việc mình mong muốn làm bấy lâu nay hay sao?! Quá sức mệt mỏi vì lúc nào cũng bị đưa vào thế kẹt, ko la được tiếng nào, ko thể làm gì khác hơn được mà cũng ko đủ thời gian để dằn mặt nữa...Tại sao con người ta lại có thể lật lọng thế nhỉ? Mà lại là 1 người ở đẳng cấp đáng lẽ phải nhìn nhận vấn đề ở tầm vóc khác chứ? Đúng là đã đi làm thì phải chấp nhận việc xem mình là 1 con rối, đã nhiều lần tự trấn an chính mình vì điều đó rồi, nhưng quả thật lần này quá sức chịu đựng của mình rồi. Nói 2 lời là 1 việc mà xưa nay mình ghét cay cay ghét đắng, thế mà bây giờ lại phải uốn 7 tấc lưỡi để nói đi xong rồi nói lại, confirm xong rồi lại cancel, vừa gọi điện thoại nói "no" xong, lại quay ra nói "yes",...tất cả chỉ trong chớp mắt. Nhục chịu ko nổi! Tự mình nhìn thấy mình còn ko giống ai nữa là... Ước gì mình trốn được xuống đất thì hay biết mấy... Thêm 1 điều nữa, mình rất ghét dính dáng đến money, vì nó rất nhạy cảm...Vậy mà bây giờ lại cũng phải vật vã suy nghĩ ra những lý do hợp lý để giải thích cho 1 sự việc vô cùng bất hợp lý. Lại còn phải chấp nhận xin lỗi rối rít mà chẳng biết rốt cuộc mình làm sai ở chỗ nào nữa?! Mà bất hạnh thay cho chính mình là phải face to face với chính con người tự cho mình có quyền phủ quyết đó mỗi ngày. Đã xông thẳng vào phòng và hỏi rằng ông đang nghĩ gì trong đầu mà chờ đến last minute lại thay đổi thế kia? Đó ko phải là hành động của 1 gentleman...At least ông cũng phải rõ ràng ngay từ khi bắt đầu chứ? Có đâu bây giờ ông lại trở chứng thế thì ai mà chịu được?!
Bất cứ thái độ nóng giận hay tức tối của người khác như thế nào mình cũng đều chịu đựng được, thậm chí kể cả những yêu cầu vô lý, ngoại trừ thái độ vô trách nhiệm kiểu như là "mọi việc là như vậy đó, nếu làm được thì làm ko làm được thì thôi!" thì mình nổi điên vô cùng...
....Một tuần "khốn khổ" vẫn đang chậm chạp trôi qua! Và mình thì vẫn cứ phải lết theo mỗi ngày, và ko biết điều bất hạnh gì nữa đang đợi mình ở phía trước?!!! Ko biết có còn đủ sức để "đi đến 1 nơi tuyệt diệu xa xôi nào đó có đáp án của mọi thắc mắc..." hay ko nữa?! Chỉ biết là giờ mình đuối vô cùng rồi, bạn ơi!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
