Thứ Hai, 10 tháng 5, 2010

Nothing

Nếu được phỏng vấn bạn có thích tuyết không? Thì xin thưa câu trả lời là: Không, nhưng nếu được hỏi bạn có thích trời lạnh không? Thì câu trả lời sẽ là: Rất thích. Thích không phải tại vì quanh năm suốt tháng ở xứ nhiệt đới nên thèm cái lạnh trời tây, cũng không phải thích vì được xúm xít trong chiếc áo măng-tô dày cộm,...mà thích vì cứ mỗi lần trời lạnh làm mình nhớ tới một lời hứa...xa lắm! Một lời hứa vẫn còn lững lờ và day dứt..., chẳng biết đến bao giờ mình có thể thực hiện được?! Đôi lần cứ nghĩ là mọi việc cũng đã qua và mình thì vẫn cứ phải tiếp tục sống nốt cho cuộc sống của chính mình, nhưng không ở đâu đó trong tiềm thức lời hứa đó như một quả bóng vô hình cứ lượn lờ trong suy nghĩ và kịp xuất hiện đúng lúc khi mình không muốn nhớ tới....! Ottawa - trời lạnh - đến nỗi tay chân không còn cảm giác được nữa nhưng trong đầu vẫn còn nặng lòng bởi những suy nghĩ xa xăm và cũ kỹ. Đôi lúc có cảm giác dường như nó muốn mình trôi theo đến một nơi vô định nào đó mặc kệ mọi thứ xung quanh muốn ra sao thì ra...Bất hạnh thay đó cũng là điều mình mong muốn làm nhất....Một cơn gió lạnh như muốn thổi bay mọi thứ trên đường làm mình giật mình chợt nhớ vẫn còn đang trong thời kỳ vờ cây sần ở nơi xa xôi quý giá...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét