Tính tới giờ phút này mới chính thức công nhận rằng mình rất có duyên với "mưa", mà phải là mưa lớn thì mới đúng. Ngồi suy ngẫm lại những khoảnh khắc đặc biệt hoặc bình thường thoáng qua trong cuộc sống của mình từ trước đến nay mà vẫn còn nhớ được đều đánh dấu bằng những cơn mưa. Tháng 12 năm 2000 chắc là kỷ lục nhất, trời cũng mưa tầm tã, thị xã Tân An ngập trong triều cường, còn mình thì ngồi khóc như mưa... Mặc dù bây giờ mà nói mình rất dễ xúc động chắc khó ai tin quá!! Cũng may là đã qua rồi cái thời "chẳng giống ai" nên cái chuyện hay khóc đã bớt nhiều, nhưng mà "định mệnh mưa" thì vẫn còn đeo đuổi dai dẳng...! Chưa bao giờ 1 lần mình nói ghét mưa cả, thậm chí giống như chiều nay chạy xe dưới trời mưa xối xả, từng hạt từng hạt mưa cứ như những mũi kim đâm vào mặt đau rát mặc dù chạy xe với tốc độ 30km/h... Mưa trắng trời chẳng biết đâu mà lần chỉ biết chạy tới trước theo quán tính, chưa 1 lần nghĩ tới chuyện trú mưa vì 1 lý do đơn giản...sợ ngập ...! Vẫn cứ bình tĩnh tiến về SG, mặc dù biết chắc là nơi đó sẽ vô cùng kinh dị... Ngụp lặn giữa 1 biển nước mênh mông chẳng biết đi đường nào, lại phải dắt bộ không dám chạy xe vì sợ nước vào chết máy không về nhà được! Nếu có thể mình rất muốn 1 ngày mưa nào đó được tắm mưa Sài Gòn, tắm mưa đúng nghĩa... người lớn dưới quê chứ không phải con nít đâu! Biết đâu lúc đó mình lại tìm ra được 1 lý do để không ghét Sài Gòn mùa mưa nhiều đến vậy
Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

mưa cho bớt nóng, mưa cho bớt bụi, mưa cho chị cập nhật blog ;)
Trả lờiXóa