Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2009

Châu Âu ở góc cạnh khác...

Mình đến Rome lần đầu tiên hay nói đúng hơn là lần đầu đặt chân đến Ý, mang trong mình cả sự hào hứng và chờ đợi của kẻ lần đầu tiên đến đất nước mang hình “đôi giày” này. Đến sân bay Fiumicino mãi lo vòng vòng kiếm bus để vào downtown mệt phờ cả người thì phát hiện ra có direct train vào Termini – central station của Rome. Thật khủng khiếp khi nhìn thấy biết bao nhiêu con người trên sân ga số 2, để rồi sau gần một giờ đồng hồ chờ đợi, 1 chiếc xe lửa từ từ tiến vào trong sự hân hoan của đám đông, sự thất vọng đến liền sau đó khi mọi người nhìn thấy rõ "tầm vóc" của nó. Xe lửa quá nhỏ so với gần ấy hành khách với cả hành lý đi kèm..."Đứng" là sự lựa chọn tất yếu cho...những người khỏe mạnh!

Sau hơn 40' ngủ đứng trên xe lửa, ga Termini đây rồi, khung cảnh hơi khác so với Gare de Lyon của Paris!
Rome là trạm dừng thứ hai trong chuyến đi Châu Âu của mình, sau Paris. Tất nhiên sự so sánh là không thể tránh khỏi. Tuy nhiên cảm giác hơi bị “hụt hẫng” khi bước chân ra khỏi nhà ga Termini – đó chính là 1 Rome quả là lộn xộn, có thể dùng từ là không được sạch sẽ lắm, đương nhiên cái sự lộn xộn này quả thật chẳng thấm vào đâu khi so với VN, nhưng đối với người mới đến từ Paris hoa lệ như mình thì quả thật không khỏi có phần hơi sốc chút. Đến ga rồi lại thêm 1 phen mò đường vật vã, kiếm bở hơi tai mới ra được địa chỉ guesthouse mình đặt trên mạng.

Rome rất cổ kính, điều này hoàn toàn chính xác, đường sá, các khu phố nhỏ nhắn, những tòa nhà đồ sộ hay những viện bảo tàng đều mang 1 nét cổ kính khác hẳn với Paris. Và đương nhiên sự cổ kính này thể hiện luôn trong cả tính cách người dân Ý. Hầu như mọi người không nói được tiếng Anh, rất ít người có thể nghe và hiểu được bạn đang nói gì và đang gặp tình huống khó khăn như thế nào,...Cho nên dù rất gentleman nhưng các chàng trai Rome cũng đành phải impolite trong giao tiếp thôi, chứ có hiểu gì đâu!...Mà lại có thêm 1 điều nghiệt ngã nữa là tên đường trên bản đồ so với thực tế thì khác nhau quá, nên nhìn bản đồ tìm mờ cả mắt mới thấy được tên đường muốn tìm. Kinh nghiệm cho những ai không có nhiều thời gian ở Rome như mình thì best choice vẫn là mua open tour theo giờ (12h hoặc 24h), mặc dù biết là tự đi vẫn thích hơn nhưng biết làm sao hơn vì muốn đi được nhiều nhất có thể, mà nếu như tự đi tìm đường và tìm điểm tham quan nữa thì hết ngày. Mua open tour lần đầu tốt nhất nên đi qua hết tất cả các điểm tham quan trên bản đồ, sau đó khi quay lại điểm bắt đầu lúc đó cứ việc dừng lại tại mỗi nơi bao lâu tùy thích để ngắm nghía, tìm tòi cho đã lại leo lên xe đến trạm dừng tiếp theo. Ăn uống đối với đứa đi 1 một mình như mình thì đâu có gì khó, cứ xông vào MacDonal cho tiện mà
lại rẻ có thể chấp nhận được. 1 cái hambuger CBO (combo-bacon-cipolla) without potato and coke giá khoảng 2,46E, không nên ăn 2 thứ sau vì vừa khó tiêu vừa bị dư chất đường nữa. Thức uống ổn nhất vẫn là water đóng chai, có đi toilet thì vào MacDonal giải quyết một thể. Thêm 1 lý do nữa để mình quyết định chọn MacDonal là hệ thống MacDonal hầu như phủ sóng toàn bộ Châu Âu, tuy nhiên hương vị mỗi nơi mỗi khác, nên ăn thử ở mỗi thành phố sẽ thấy MacDonal ở mỗi nơi sẽ có khẩu vị riêng. Ngon hay dở tùy người ăn cảm nhận nhưng riêng mình thì thấy...ngán như nhau! Lần nào mua 1 cái phải ăn làm 2 lần chứ không cách gì 1 lần nhai hết nguyên cái được. Nhờ comment của 1 người bạn trên mạng mà mình thử thưởng thức kem trắng của MacDonal, ở Rome gọi là Cono, quả nhiên rất ngon mà lại không ngọt lắm nên ăn rất sướng, giá khoảng 0.70E thôi. Mình "tia" món này luôn! Nhưng phải ăn liền để lâu kem tan mất ngon mặc dù nó là món dessert.

Rome cũng như Paris có rất nhiều nhà thờ, mật độ phủ sóng của nhà thờ ở Rome so với Paris thì có vẻ dày đặc hơn. Cứ cách vài bước chân là 1 nhà thờ nhỏ với những tín đồ thân quen, vài con đường lại thấy những ngôi giáo đường vươn cao trong nắng. Đỉnh cao chắc phải nhắc đến Vatican với 1 loạt những pho tượng, những bức tranh trên trần. những bức tường chạm trổ công phu. Viện bảo tàng Vatican nơi chứa không biết bao nhiêu là kiệt tác nghệ thuật của nhân loại mà nếu đem so với Louvre của Paris thì có thể nói bên tám lạng, người nửa cân.


Đối với nhiều người khi nói đến Rome là nhắc đến 1 nơi rất đẹp, 1 thành phố đầy ánh nắng, rất cổ kính nhưng mềm mại, rất romantic cho những đôi tình nhân,…Với riêng mình, Rome ghi dấu 1 kỷ niệm đẹp: mình bất chợt nhìn thấy 1 người đàn ông mặc áo khoác đen đứng lại bên đường phố đông đúc, trên cổ áo chàng thấp thoáng nhìn thấy 1 mảnh vải trắng - dấu hiệu để nhận ra chàng thuộc về Chúa, nhưng không hiểu vì lý do gì mà chàng lại tháo dấu hiệu nhận biết đó xuống, rủ bỏ lớp áo đen để hiện ra trước mắt mình là 1 gentleman của thành Rome, ý mình là anh chàng quá đẹp!! Rome trong trí nhớ của mình còn là hình ảnh thật ấn tượng của 1 người đàn ông trong 1 nhà thờ (mình không biết tên) đã nói với mình nguyên tràng tiếng Ý, vừa ra dấu chỉ chỗ cho mình quỳ bên cạnh. Từ chối lịch sự bằng cách đứng nép vào góc khuất của nhà thờ để theo dõi mọi người. Mắt vẫn không rời vẻ mặt người đàn ông đứng tuổi ấy, hiện lên trên vẻ mặt già nua bên cạnh những vết tích tàn phá của thời gian là sự tập trung như nuốt trọn mỗi lời đọc của Đức Cha đứng trên kia. Mình như nhận ra là ông đang có rất nhiều điều muốn nói với vị Chúa tối cao của mình. Nhìn thấy sự thành tâm hiện rõ trên gương mặt người đàn ông ấy, mình chợt nghĩ có thật là bất cứ ai đã gây ra tội lỗi, chỉ cần xưng tội với Chúa thì sẽ không còn có tội nữa hay không?

Tạm biệt Rome lịch sử, tạm biệt Vatican bí ẩn, 2 ngày lưu lại nơi này hình như quá ít đối với những người xem Rome là "thành phố như một viện bảo tàng khổng lồ, chỗ nào cũng có thể trầm trồ và xuýt xoa..." Đối với mình 2 ngày thật sự đủ để nhận ra Châu Âu quả thật còn có những góc cạnh cảm nhận cái đẹp khác nhau....

1 nhận xét: