Nếu như mình đến Rome là vì muốn được nhìn thấy vẻ đẹp lãng mạn của Ý, chọn Venice là muốn chứng kiến cảnh tượng rực rỡ của City of love trước khi bị nước biển bao phủ, thì đến với Vienna là vì lời hứa với 1 người bạn của thời "tắm mưa chung"...
Lần đầu đến Vienna thật tiếc vì trời cứ mưa lất phất. Trong hơn 36 tiếng đồng hồ ngắn ngủi lưu lại Vienna, không có khi nào ông trời cho phép 1 tia nắng đi lạc xuống mặt đất cả! Cả Wien - tên tiếng Áo của Vienna - đắm chìm trong màn sương trắng mờ mờ ảo ảo của hơi nước. Trời trở lạnh hơn bình thường vì mưa suốt! Vienna là trạm dừng cuối cùng trong chuyến hành trình Châu Âu kéo dài gần 1 tuần của mình. Vậy mà lần này tìm đường đến hostel lại còn vất vả hơn những lần trước nữa, vì airport bus dừng ở station phía bắc Vienna, trong khi hostel mình đặt nằm gần ga phía nam. Lại thêm 1 phen "lếch bộ" tìm đường khổ sở nữa...!!!
Đến hostel, phải công nhận cách thức tổ chức ăn ở của người Áo quả thật rất ngăn nắp và sạch sẽ. Sạch đến mức đem đến cho người ta cảm giác "lạnh", mặc dù trên tường hoặc bất kỳ nơi nào trong hostel cũng có thể nhìn thấy được những hình trang trí vui mắt, ngộ nghĩnh hay là những dòng nhắc nhở đại loại như "đừng làm phiền giấc ngủ của người khác vì cuộc vui của các bạn!", thì cách thức bày trí trong những ngôi nhà của người Áo nói chung cũng làm mình hơi ái ngại. Hostel mình đặt khá là nổi tiếng ở Vienna, mình biết được điều này là do một lady tốt bụng đã chỉ đường cho mình sau khi bà nhìn thấy tên của hostel. Mặc dù theo như lời bà chỉ mình đã bị... lạc đường, nhưng ấn tượng đầu tiên dành cho Vienna vẫn là hình ảnh rất thân thiện của người phụ nữ không quen trên đường phố ấy.
Sau 1 lúc "tâm sự" với cô tiếp tân xinh đẹp về vài tip walking ở Vienna, mình lại thả bộ ra đường để khỏi mang cảm giác có tội với "vé máy bay", mặc dù bên ngoài trời vẫn đang mưa. Đúng là đi 1 mình có nhiều điều để nói thật, vì bình thường không nói được với ai hết đó mà! Đi 1 mình cũng khám phá ra thật nhiều thứ vui và thú vị nữa. Vui vì rất tự do (điều đó đương nhiên rồi!), muốn leo trèo phá phách gì cũng không ai có ý kiến, muốn dừng ở đâu thì dừng, muốn ngắm ai thì cứ việc "dòm" thỏa thích,... Thú vị ở chỗ nhìn ngoài đường thiên hạ dập dìu tài tử giai nhân tay trong tay đủ mọi quốc tịch, màu da lượn lờ xung quanh, nhìn cách họ ăn uống, trò chuyện, hay lúc họ kiss nhau mà thấy vừa buồn cười, vừa thấy mình sao lạc lõng quá ?! Nhưng mà vẫn okie, vì đã nhận được 1 advice rằng "Châu Âu mấy khi được ở đó. Cứ thư thái tận hưởng đi!" Ừ, mình vẫn đang rất enjoy đây, bởi vì đơn giản đâu phải ai muốn có feeling giống mình đều được đâu?! Mình cũng đang rất enjoy lúc vui vẻ, hăng hái đi dạo với đôi tay tê cóng vì vừa cầm dù, vừa chụp hình, và đương nhiên là cũng đang "tận hưởng" cả những khi mệt mỏi vì buồn ngủ hay những lúc mỏi chân chỉ muốn ngồi xuống đâu đó nhìn trời mưa, nhìn cảnh vật nhuốm màu xám xịt,...đột nhiên chợt nhớ tới 1 người.....và ước gì người đó ở bên cạnh ngay lúc này chỉ để...cho mượn vai nhắm mắt 15' thôi! Trời mưa Vienna lạnh hơn cả Paris, nên dù "vắng chàng" hay "có chàng" đi chăng nữa thì khả năng chịu lạnh của mình cũng ở dưới mức trung bình, mặc dù rất cố gắng, nhưng vẫn không sao điều khiển được chân và tay của chính mình nữa rồi. Run lập cập! Sự nghiệp "tự sướng" của mình phá sản ở Vienna thôi...:-(. Đến Vienna lần này, tự nhiên mình phát hiện ra 1 điều hay ho: tại sao người ta lại thích đi 2 mình với nhau thay vì là 1, đơn giản thôi vì sẽ có thêm 2 bàn tay nữa để cùng nhau làm những việc mà khi chỉ có 1 mình với 2 bàn tay thì không cách gì làm được!
Bạn ơi, mình đã đến Vienna rồi đấy - thế là 2/3 chuyến hành trình Châu Âu mơ ước của mình sắp kết thúc rồi. Đến Wien nhưng không thể ghé thăm bạn được, chắc là ở đâu đó bạn đang trách mình nhiều lắm. Xin lỗi vì không đủ can đảm bước vào trong, mặc dù mình đã đến tận cổng sau 1 hồi lâu tìm đường khổ sở... Mình không hề quên bạn, chỉ là quên đi việc nhớ đến bạn thôi, bởi vì chỉ có như thế mới làm cho mình cảm thấy lòng bớt nặng nề đôi chút. Đây có lẽ là lần thứ 2 trong suốt hơn 10 năm, mình chính thức viết về bạn. So với lần đầu khi đang "tập tu" ở nhà khách Hương Vân của Thiền viện Trúc Lâm, thì lần này có phần hơi "mãnh liệt" hơn vì mình đang đến với bạn của hơn 10 năm về trước. Từng bước đến với quảng trường rộng lớn phía trước Giáo đường Stephansdom - nơi bạn đã vẽ bức tranh đầu tiên đánh đấu ngày mới đến Vienna. Điều níu kéo mình nhất ở Vienna chính là dòng Danube cùng với những buổi lang thang vẽ vời mà bạn đã kể cho mình nghe. Phải tìm kiếm đường underground để ra được bờ sông, mình rất muốn thả bộ trong cái lạnh của Vienna dưới trời mưa để ít nhất có thể tìm được chút gì còn sót lại của bức tranh bạn vẽ tặng mình về sông Danube xanh. Nhưng bạn ơi, hình như dòng Danube không xanh lắm như mình đã nghĩ...hay là ngày đó bạn đã cố tình vẽ nó ra như thế để làm cho mình cũng thích nó như bạn?! Nhưng dù sao thì mình cũng yêu con sông ở quê của tụi mình hơn, bạn à! Mình không thăm Mozart hay Schubert, mà lặn lội đến thăm Sigmund Freud, bạn biết tại sao không? Vì nơi đó đã từng in dấu chân của bạn, đứng lặng hàng giờ để chiêm nghiệm học thuyết phân tâm học gì đó của ông Freud, để rồi hào hứng kể lại cho mình nghe...Nói thật lòng, lúc đó mình nghe giống như vịt nghe sấm, không hiểu và cũng không muốn hiểu!!
Tất cả những gì mình muốn đi và nhìn thấy ở Vienna bây giờ đều là vì thực hiện lời mình tự hứa với bạn ngày trước...Mặc dù bây giờ mình đang đi trên những con đường không có bạn, đến thăm những nơi không có bạn làm guide, hay không bao giờ được nhìn thấy ánh mắt của bạn...thì mình vẫn cứ muốn viết về bạn, viết cho bạn những dòng suy nghĩ duy nhất trong đời mình sẽ không bao giờ lặp lại lần nữa. Biết đâu sau 5 hay 10 năm nữa mình lại có dịp trở lại Vienna, lúc đó có thể mình sẽ đủ dũng khí đến chào bạn. Lúc đó biết đâu mình lại thêm lần nữa nhớ về bạn, nhưng chắn chắc là những cảm xúc lúc đó sẽ không được như bây giờ, bởi vì đơn giản first impression bao giờ cũng tồn tại mãi mãi, cũng như chính bạn đã là "first" đối với riêng mình vậy đó!
Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

sao ko thấy tấm hình tự sướng nào vậy??
Trả lờiXóaVì sợ làm mọi người "giật mình" nên phải giấu đi chứ sao! :-)
Trả lờiXóa